Chương 130 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Frappel dẫn theo cậu hướng vào trong đi, hiếm khi có chút thấp thỏm trong lòng.

Cordis thấy phong cách không khác căn cứ bao nhiêu: cao, gọn, trống trải, đầy chất kim loại.

Nhưng khi đi xuyên qua đại sảnh, bước vào phòng sinh hoạt bên cạnh, phong cách rộng mở liền thay đổi. Đại sảnh chỉ có bàn ghế đơn giản, nơi này vẫn tương tự, nhưng đã biến thành một kiểu “giản”, giản lược nhưng không hề đơn giản. Trên mặt đất trải thảm, giữa phòng đặt bàn dài ghế băng khí chất thoáng đạt, mặt bàn trải khăn, phía trên là một bộ trà cụ, còn đối diện là một mảng tường trưng bày đồ sứ.

Cordis chỉ liếc một cái đã nhận ra, đây là loại đồ vật trang trí mà trước đó cậu từng thấy trong sổ tay cửa hàng đấu giá. Với quan hệ của Frappel và cửa hàng đấu giá kia, cùng tài lực của anh, tuyệt đối không đến mức bày đồ sứ giả.

Cordis đã quen dùng bộ đồ ăn kim loại ở bên này. Đột nhiên nhìn thấy thiết kế nội thất như vậy, nhìn thấy bộ trà cụ thanh lệ bày ngay đúng vị trí, cậu có cảm giác hơi sửng sốt.

“Nhìn rất không tồi, đặt ở đây cũng hợp. Em thích chứ?” Frappel nhận ra hướng ánh mắt của cậu, nhẹ giọng hỏi.

Cordis gật đầu, lại còn không tiếc lời khen: “So với mấy bộ đồ ăn tinh xảo phức tạp của Elian, em vẫn thích kiểu giản đơn tinh mỹ thế này hơn.”

“Anh cũng thích.” Frappel đánh giá Cordis một chút: “Có muốn cởi áo khoác không?”

Cordis hoàn hồn, phát hiện trong nhà thật sự ấm áp. Cậu cười, vừa cởi áo khoác giữ ấm của bộ quân phục đông, vừa trêu: “Có phải vì để em đến chơi thoải mái một chút nên anh sửa lại nhà đúng không?”

Frappel ngập ngừng một chút, cuối cùng vẫn không nói dối: “Không, lúc không ở quân đoàn anh vốn sống như thế này.”

“À à, thiếu chút nữa quên, nhà anh rất có tiền mà.” Cordis gật đầu đầy tán đồng: “Rất có phong cách sống. Công tác ra công tác, sinh hoạt ra sinh hoạt. Tốt lắm nha.”

Frappel không hiểu sao nhẹ nhõm một hơi: “Anh tưởng em sẽ giật mình vì anh khác với quân thư bình thường.”

Cordis nhìn anh một cách khó hiểu, có chút bất đắc dĩ: “Anh vốn đã nổi bật rồi, tin vào chính mình chút đi. Có mắt đều nhìn ra anh không giống quân thư bình thường.”

Không phải quân thư bình thường không tốt, nhưng đại đa số quân thư tầng đáy không có điều kiện vật chất để dưỡng thành vài thói quen hay sở thích quá chú trọng. Frappel lại kiểu trùng việc gì cũng có quy hoạch, chú trọng từng chi tiết, từ dáng đứng đến hành động đều cực kỳ chuẩn mực, từ lâu đã khác hẳn quân thư bình thường rồi.

“Hơn nữa, em cũng bị Ike với Reuel trêu là không giống quân thư bình thường đấy thôi.” Cordis ngồi xuống sô pha mềm mại, cảm nhận độ đàn hồi linh hoạt, thấy rất thú vị.

Cậu leo lên tay vịn sô pha, nhìn Frappel đang suy nghĩ: “Cho nên nhìn từ thói quen sống, chúng ta rất hợp nhau.”

Frappel lúc làm việc, cần làm gì là làm cái đó, không hề lơ là. Cậu cũng vậy, đã làm thì tập trung vào công tác.

Nhưng sau khi tan làm, họ đều có một ít sở thích để thư giãn. Như vậy chẳng phải rất hoàn mỹ sao? Chẳng lẽ ý nghĩa sống trên đời này chỉ là để tạo giá trị cho quốc gia, vì chủng tộc lấy vinh quang?

Gánh nặng như vậy, không thỉnh thoảng thở một chút, người không nói, mà cái đòn gánh trên vai cũng phải cong mất thôi.

“Em nghĩ như này, chúng ta phải cho phép trùng bình thường có đời sống riêng của họ, và cũng đừng quá nghiêm khắc đòi hỏi trùng ưu tú phải hoàn mỹ không tì vết, đúng không?” Cordis đưa tay giữ lấy tay anh, ngẩng đầu nhìn Frappel dịu dàng. “Hơn nữa, em rất thích phần ‘khác quân thư’ trên người anh.”

Frappel cảm thấy Cordis rất thần kỳ, cậu luôn như thể nhìn thấu được những điều anh chưa nói hết.

Nhưng anh cũng không yếu đuối như cậu nghĩ, không cần phải an ủi đến vậy. Anh chỉ nhân cơ hội cậu đến đây, để cậu nhìn thấy bộ dạng mình khác với “tướng quân Frappel” mà mọi trùng quen thuộc kia.

Frappel hơi khom người, nâng mặt Cordis lên, đặt một nụ hôn lên môi cậu.

Hơi lạnh, mềm mại.

Cordis kéo tay anh, không cho anh rời đi dễ dàng, nghiêng người dán lại, hôn đáp một cái.

Tình cảm dâng lên, hai người đều chỉ là kẻ mới vào cửa, có chút vụng về, chỉ thử chạm hôn nhẹ vài phút.

Đến khi tách ra, khóe miệng và đôi mắt Cordis đều cong lên: “Chúng ta giống hai con chim nhỏ đang đút cho nhau ăn ấy.”

Frappel ngồi nửa nghiêng trên tay vịn sô pha. Cordis lúc nào cũng nói những câu rất thú vị. Anh gật đầu đáp lại, đầu ngón tay không nhịn được chạm lên đôi môi đỏ ửng của cậu.

Cordis hơi nhướng mày: “Còn muốn tiếp sao?”

“Không, em muốn tiếp tục xem chỗ khác không?” Frappel hỏi.

Cordis gật gật, chủ động muốn tới gần hơn với chủ nhân ngôi nhà; vừa rồi trong lòng còn có ý nghĩ “vừa tới nơi mới nên rụt rè, không nên tùy tiện động tay”, giờ đã tan biến. Cậu rất tò mò nhiều chỗ trong nhà anh, muốn nhân cơ hội này thăm dò một chút nên nắm chặt lấy cơ hội.

Sau khi Frappel tốt nghiệp quân giáo, làm thủ tục và được phong trung úy, gia nhập quân đoàn tinh cầu này. Căn nhà này là nơi anh ở sau khi nhậm chức, tuy cứ mỗi khi anh có thời gian đều ở trong pháo đài chiến hoặc trên tinh hạm, nhưng đã hơn mười năm ở Z11 quân đoàn, căn nhà này đã ngấm đầy hơi thở của anh.

Cordis cùng anh đi quanh lầu một; trừ khu đại sảnh bên ngoài không thay đổi quá nhiều, phần thiết kế nội thất vẫn có hơi thở tài phú nhưng mang nét riêng, còn có một phòng bếp.

Cordis nhìn thấy cảm giác giống hệt nhà cậu, chỉ là lớn hơn, phòng bếp được thiết kế tinh xảo khiến cậu hơi khiếp sợ.

“Ở đây có thứ gì cần dùng, em đều dễ dàng tìm được.” Frappel kéo ra một ngăn kéo, bên trong bày bộ đồ ăn bóng loáng.

Cordis trợn mắt, mở thêm ngăn khác, thấy đủ loại nồi niêu, muôi xẻng.

“Làm em nghĩ lại, đây đúng là mấy món dụng cụ bếp xa xỉ phải không?”

Trên Tinh Võng, cuộc thảo luận về ẩm thực giữa trùng thường mang nhiều tính giai cấp; nguyên liệu thường trùng nào cũng nghĩ muốn mua thì phải đấu giá, bộ đồ ăn càng là thứ khiến trùng chùn chân vì giá cao.

Tất cả giống như nhắc nhở trùng bình thường rằng ấy không phải thứ họ mơ tới.

Cordis nhận ra mình chẳng đủ tiền mua mấy thứ đồ bếp đẹp đẽ đó; hơn nữa cậu vốn nghĩ nếu cần thứ gì thì có thể nhờ quân đoàn cấp cho nhanh, nên trước giờ không mấy để ý. Nhưng không ngờ Frappel lại để chúng trong nhà; nhìn thấy mấy món dụng cụ sáng lấp lánh, cậu chỉ thấy chúng quá xa xỉ.

Cordis nghĩ mấy nồi to trong bếp không hữu dụng mấy, nhưng Frappel đã mua hết, cậu không dám nói không hay, đành cười gượng đồng ý.

Cậu lại hỏi: “Anh lắp phòng bếp này từ khi nào?”

Frappel trầm mặc một lát, rồi thành thật đáp: “Lần đầu tiên ăn món em nấu cho anh.” Anh nhìn qua mấy bộ đồ ăn đẹp ở cửa hàng Kupher, bèn mua vài bộ mang về, thấy tương xứng với vật dụng trong nhà nên dần dần bổ sung.

Cordis nghe vậy, nhớ lại lần đầu cậu nấu cho Frappel ăn; khi đó tình cảm giữa họ còn chưa nửa ngày.

Cậu không tự cho là Frappel yêu mình ngay lúc đó, nhưng vì anh gom đủ thứ bộ đồ ăn và dụng cụ, mở ngăn tủ bếp thấy đủ loại nguyên liệu và trà cụ xếp thành bộ, cậu thấy ấm lòng.

“Đẹp.” Cordis nhìn bộ bạch sứ họa hình con bướm, không kìm được khen: “Tuy là màu trắng, nhưng hợp với khí chất của anh.”

Dù trước đó thấy mấy thứ kia là quý hiếm, nhưng nhìn lâu rồi, Cordis nghĩ biết đâu khi có tiền cậu cũng sẽ mua như vậy.

Cậu quay sang, phát hiện Frappel đang nhìn mình, ánh mắt xanh xám có chút bồn chồn.

Cậu mỉm cười: “Rảnh thì mình nặn mấy đồ sứ nhé? Có thể tự thiết kế hình dạng và hoa văn.”

Frappel hưởng ứng thú vui nhỏ của cậu, không hỏi nhiều, chỉ gật đầu.

Ở phòng bếp chơi một lúc, Cordis ra ngoài, Frappel dẫn cậu xuống hầm, nơi dùng làm phòng huấn luyện và bảo dưỡng cơ giáp.

Frappel thường tự bảo dưỡng cơ giáp của mình; hiện giờ cơ giáp đang ở kho không gian riêng, khu bảo dưỡng trống rỗng.

Cordis tò mò đi theo anh, đều là chuyện anh đã trải qua quá nhiều, nhưng cậu vẫn muốn nghe anh kể lại một lần.

Frappel suy nghĩ, thấy không cần giấu giếm, liền nói thẳng với cậu: “Anhtrải qua khá đơn giản. Sáu tuổi đã kiểm tra ra quân thư SS; thư phụ giúp anh lập kế hoạch bồi dưỡng, giờ thành quả coi như thu hoạch. Nhà Kupher vốn là thương gia bình thường, sau lưng không có trùng đực hùng mạnh hay quân thư bảo hộ; có trùng trong quân đoàn, thì sẽ có tiếng nói nhất định, giảm bớt rắc rối. Làm quân thư, anh ở các vị trí khác nhau, có trách nhiệm khác nhau, muốn nhận trọng trách phù hợp với thiên phú.”

Từ lời anh nói bình thản, Cordis nghe ra chút mơ hồ về sự nghiệp; vì dù Frappel luôn làm tốt, được nhiều quân thư sùng bái, vẫn có trùng không hiểu vì sao anh chọn đặt trọng trách quân thư lên vai như vậy.

“Frappel thật xuất sắc, muốn làm việc gì là làm được, hơn nữa anh dẫn dắt quân đoàn Z11, có năng lực khiến họ có đời sống tốt hơn. Em thật sự kính nể anh.” Cordis chân thành khen.

Frappel dùng đôi mắt lam sáng nhìn cậu chăm chú.

“Đừng nghi ngờ lời em,” Cordis tiếp tục nói, “có nhiều người có năng lực, nhưng họ không nhất định dùng nó để làm điều tốt. Thiên phú giao trách nhiệm cho anh, anh dẫn dắt quân đoàn, cải thiện đời sống cho trùng quanh anh, điều đó thật đáng khen ngợi.”

Frappel lắc đầu: “Em đừng nói vậy. Giờ trong quân đoàn thay đổi rất lớn, một phần lớn nhờ em.” Cordis cười khẽ, giọng cậu như muốn nhắc đến chuyện rối rắm trong quá trình giải ngũ “Nhưng nếu không phải anh trợ cấp cho quân thư giải ngũ, cho họ chỗ ở, tiền sinh hoạt, cơ hội nghiên cứu đậu đất, có lẽ hôm nay rm cũng không đứng ở đây cùng anh.” Cordis nhăn mặt: “À, thôi đừng nói mấy lời ủ rũ kia, bây giờ chúng ta đã tốt hơn, nên nghĩ chuyện tương lai tốt đẹp. Nhắc đến trước kia, em lại không nhịn được nghĩ đến lúc nằm viện uống mấy thứ dịch dinh dưỡng……”

Frappel nhìn Cordis, sắc mặt thay đổi, khóe miệng khẽ mỉm cười. Họ rời hầm.

Dãy kiến trúc này có hai tầng ngầm, lầu một đã xem rồi, giờ còn lại lầu hai.

Cordis tưởng lầu trên có phòng mật thư bí mật, nhưng không. Lầu hai thông thoáng; liếc qua là có thể xem hết. Duy nhất một bức tường kê giá sách, cao ba mét, đầy sách; cạnh đó là bộ bàn ghế nhỏ, trên bàn đặt một bình hoa xanh nhạt và một cuốn sách mở to tới giữa chừng.

Phần còn lại trống trải, ở giữa lầu hai đặt một bình phong gấp ba chia làm hai nửa; vòng qua bình phong, có thể nhìn ba phía là tường kính trong suốt, nhìn ra bình nguyên hoang dã không che chắn; bên trong có một chiếc giường đơn lẻ.

Cordis thoạt tiên nhìn sách tài liệu với chút trân trọng; trước đây cậu biết trang giấy quý hiếm như thế nào, giờ nhìn những sách vở này, cậu cảm nhận được sự khác biệt giữa trùng bình thường và trùng giàu có trong nhà.

Còn có điều là Frappel trông thoạt nhìn không cầu kỳ hào hoa, nhưng từ căn nhà này, từ bộ đồ ăn lầu dưới tới sách ở trên, Cordis lập tức cảm thấy anh thật gần gũi, và cậu càng yêu thích Frappel hơn.

Xem qua bài trí trong nhà, cậu cũng thích vài món đồ tinh xảo nhỏ.

Cordis cảm giác cậu lại tìm được thêm một ít thứ mà bọn họ cùng thích.

Có lẽ, bất luận thân thể nào cũng phải tiếp xúc thật sâu để tìm hiểu, mới có thể giải được những bí ẩn độc đáo của anh. Hiện tại Cordis thật sự rất muốn hiểu nhiều hơn về Frappel.

Cậu bảo Frappel giới thiệu cho cậu những quyển sách của anh, ngạc nhiên phát hiện phần lớn đều là sách giới thiệu các chi nhánh của trùng tộc, tập tục cổ xưa, văn hóa các tinh vực, rồi cả sách về nghệ thuật hội họa của các nhóm trùng nhỏ, bách khoa toàn thư về thực vật v.v.

“Đều là sách để thư giãn.” Frappel giải thích.

Cordis cũng thích những loại sách như vậy.

Cái bàn tròn nhỏ ở lầu hai lần đầu tiên nghênh đón hai trùng ngồi đối diện nhau. Cordis và Frappel mỗi trùng chọn một cuốn mình thích rồi lẳng lặng lật xem.

Đọc sách xong và đi xuống lầu hai, Cordis lại đề nghị cùng nhau làm đồ ăn khuya.

Frappel không có ý kiến gì, anh cảm thấy bữa tối vừa rồi Cordis căn bản chẳng ăn được mấy miếng.

“Làm trái cây trộn đi.” Cordis đề nghị, đúng lúc trong không gian của cậu còn đặt một ít trái cây với sữa, làm cũng đơn giản.

Cậu làm mẫu một lần thật chuẩn, sau đó giao phần cắt trái cây cho Frappel, còn mình thì phụ trách pha sữa, thêm lá trà có sẵn trong nhà anh để làm trà sữa. Trong nhà còn có sẵn đá, nên Cordis làm luôn trà sữa đá.

Khi làm những thứ đó, Cordis vẫn để ý thời gian. Đợi bọn họ bưng đồ ăn khuya đến phòng khách lớn, thì thời gian đã xấp xỉ rạng sáng.

“Tới uống một ngụm, lá trà này trước kia anh không thích uống, nhưng biết đâu lại thích trà sữa.” Cordis đẩy ly trà sữa về phía Frappel.

Trí nhớ cậu tốt, vẫn nhớ rõ trước kia Frappel đưa cho cậu lá trà là do thư phụ của anh tặng, trong nhà còn đặt mấy thùng. Xem ra thư phụ anh thật sự rất thích chúng.

Frappel nghe vậy liền cầm ly lên uống một ngụm. Đôi mắt anh hơi sáng lên.

Cordis thò tay vào túi, sờ ra thứ nhỏ mình mài cả một ngày, kéo tay Frappel qua, cười hỏi: “Ngon không?”

Frappel gật đầu, sau đó mới cảm giác tay mình bị đeo thứ gì. Anh cúi đầu nhìn kỹ, thấy trên tay nhiều thêm một chiếc nhẫn màu xanh xám.

“Là em tự làm. Em vẫn chưa thật sự tặng anh thứ gì, cố ý mài một cái vì muốn tặng nó cho anh….muốn nói chuyện này với anh” Cordis trịnh trọng nói với Frappel: “Em thích anh. Em muốn luôn luôn ở bên anh.”

Frappel nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay mình, có chút chưa hoàn hồn. Nghe Cordis nói thích, anh mới như từ trong mộng tỉnh lại, hỏi: “Em biết nhẫn có ý nghĩa gì không?”

“Đương nhiên. Trong trùng tộc, nhẫn đại biểu quyền lực, cho nên em đã khắc tên của em lên mặt tinh thạch xanh xám.” Cordis cười rạng rỡ. “Em không còn chỉ thuộc về riêng em nữa, mà còn thuộc về anh. Em nguyện cùng chia sẻ tự do và tư tưởng của em với anh.”

Cordis nói với Frappel: “Em sẽ chung thủy và chân thành với tình cảm của chúng ta!”

Nghe những lời đó, đôi mắt màu xanh xám của Frappel như trải qua một trận cuồng phong.

Frappel trịnh trọng nói: “Nhẫn đại biểu em, quyền lực của nó cũng bao lấy anh. Anh sẽ đáp lại em bằng cảm tình tương đồng.”

Cordis nhịn không được bật cười nhẹ, nắm lấy tay Frappel, hôn lên đầu ngón tay anh.

Frappel ôm Cordis vào lòng. Anh muốn làm cho thời gian này chậm lại, để khoảnh khắc lời thề của bọn họ có thể kéo dài thêm một chút nữa.